Về miền tuổi thơ !

Thứ hai - 18/09/2017 07:52
 

Về miền tuổi thơ !

Sài gòn những ngày đầu tháng Tám đỏng đảnh thất thường những cơn mưa rào thật nhanh để nắng lên bất ngờ một cách vội vã, Sài gòn cũng đang lạnh dần trong cái lạnh chung của 3 miền đất nước. Cái lạnh len lỏi khiến những đứa xa quê như con không thể cưỡng lại một nỗi nhớ thật nhiều về nơi ấy - căn nhà ấm áp mang hai tiếng giản dị mà thân thương - gia đình.
Người ta vẫn hay viết về tình yêu của mẹ, của bạn, của thầy cô nhưng tình thương của cha thì đôi khi bị quên lãng đi. Bởi có lẽ đó là người đàn ông âm thầm hi sinh và yêu thương chúng ta trong lặng lẽ. Không ồn ào náo nhiệt, không tha thiết nồng nàn nhưng vô bờ bến.

Tuổi thơ của con là chuỗi ngày được sống bên má bên ba. Cùng vượt qua những ngày bão giông đói rét. Có lẽ trong cả cuộc đời này, không có người đàn ông nào yêu thương và cưng chiều con hơn ba, ba ạ! 
Con nhớ những ngày ngồi sau lưng ba, được ba chở đi trên con đường quê gập ghềnh sỏi đá. Con chẳng bao giờ có cảm giác lạnh khi ngồi sau ba, có phải ba đã che hết cho con mất rồi ?
Con cũng nhớ những ngày con phải đi xa, ba không dặn dò nhiều như mẹ, không bảo con phải thế này thế kia nhưng ánh mắt ấy chan chứa những lời muốn nói. Ba từ lúc con còn bé đến lúc con trưởng thành vẫn thế. Vẫn miệt mài làm việc, vẫn lặng im không la rầy trách mắng khi con làm sai như má. Ba chỉ hi sinh lặng thầm vì từng bước con đi. 

Sài gòn những ngày đầu tháng Tám đỏng đảnh thất thường những cơn mưa rào thật nhanh để nắng lên bất ngờ một cách vội vã, Sài gòn cũng đang lạnh dần trong cái lạnh chung của 3 miền đất nước. Cái lạnh len lỏi khiến những đứa xa quê như con không thể cưỡng lại một nỗi nhớ thật nhiều về nơi ấy – căn nhà ấm áp mang hai tiếng giản dị mà thân thương - gia đình. Có những ngày mệt mỏi và yếu đuối con chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh để được về nhà, được nghe mùi khói và tiếng tụi nhỏ trong xóm cười đùa mỗi sớm mai, được nghe tiếng má la khi con làm sai, được nhìn thấy ba dắt trâu ra đồng mùa cấy lúa, được ngồi sau xe ba như những ngày còn bé… để cảm nhận chút gì đó yên bình quen thuộc mà con lỡ đánh rơi đâu đó trong hành trình.


 
Con nhớ ngày bé mỗi lần ba đi đâu lại đèo con đằng sau, từ lúc ba vẫn còn đi làm bằng chiếc xe đạp cũ đến lúc nhà mình mua được xe máy. Ngồi đằng sau ba, con không thấy gì đằng trước cả, vì lưng ba rộng lắm, mọi thứ trong mắt con hiển nhiên được lấy từ cảnh vật hai bên, mỗi lần muốn nhìn gì đằng trước, con phải ngoái đầu một bên cuối xuống dưới tay ba để nhìn. Đi được một đoạn, con lại ríu mắt lại rồi tựa vào lưng ba “đánh một giấc ngon lành”, ba sợ con “rớt” xuống xe nên chỉ lái bằng tay phải, tay trái nắm lấy tay con rồi lâu lâu lay lay con dậy “Sắp tới nơi rồi, sắp tới rồi, dậy đi Út”, ba sẽ lằng nhằng con lúc nào cũng ngủ gục, sẽ nhăn mặt dọa không chở con đi đâu nữa, nhưng “mèo lại hoàn mèo” ba nhỉ? Con vẫn cứ lẽo đẽo sau lưng ba bất kể ba đi đâu xa.

Ba không cho con đi chơi với bạn bè gì nhiều, trừ những dịp đi thăm thầy cô ngày lễ, ba sợ con ra ngoài bị lạc, ba sợ con lơ ngơ lỡ bị người ta “bắt cóc” mất, nên mỗi lần được ba đèo đằng sau đi đâu đó con lại nhảy cẫng lên vì thích. Thế giới bên ngoài của con lớn dần từ những lần ba chở con đằng sau.
Nhớ những ngày lạnh quê mình, trời mù cả lối, cái lạnh miền Trung không rét như miền Bắc, nhưng gió thổi mạnh đến rợn người, có khi lại mưa dai dẳng cả ngày, đã lạnh lại càng lạnh, da cứ phải nói là nổi lên cục cục liên hồi. Ba lại cho con ngồi đằng sau để đến trường, con ôm ba thật chặt rồi áp sát người vào lưng ba cho đỡ buốt, miệng liên hồi than thở vì lạnh. Cứ thế suốt một mùa mưa lũ và giá rét, con cứ ngồi sau lưng ba mỗi ngày, màu áo ấm xanh rêu của ba đến giờ con vẫn nhớ rất rõ, có những thứ đi vào tiềm thức chẳng thể quên được rồi, ba nhỉ?
 

Sài Gòn trở lạnh, con phải tự chạy xe một mình, gió luồn vào cổ, vào lồng ngực một cách khó chịu. Con chẳng bao giờ có cảm giác lạnh đến lạ này khi ngồi sau ba, có phải ba đã che hết cho con mất rồi. Nơi này lạnh đã là gì so với quê mình, thế mà con chẳng bao giờ thấy ba đội len hay quàng khăn ở cổ, ngày bé con cứ nghĩ vì ba là người lớn nên ba không biết lạnh, mai mốt con lớn như ba chắc cũng vậy. Nhưng con đã sai, phải chăng ba chỉ nghĩ, chỉ dành điều tốt đẹp đến con cái mà quên đi bản thân mình. Có gì đó nghẹn nghẹn trong tiếng gió, đã lần nào con thử chăm chút cho ba từng chi tiết nhỏ như ba đã làm, đã dành cho con…
Lúc nhỏ cứ nhìn thấy người ta ngồi trong xe hơi nghĩ chắc họ hạnh phúc ấm áp không gì bằng. Lớn lên rồi con mới biết hạnh phúc không xa vời như con tưởng mà hạnh phúc là những điều giản đơn mà con đã bỏ lỡ từ bao lâu rồi.
Giờ đây ở một nơi xa, con thèm lại được ôm ba đằng sau để áp người vào bản lưng rộng ấy, để hạnh phúc vì được chở che. 
Cảm ơn ba, người đàn ông yêu thương con nhất thế giới này. Cảm ơn vì tình thương ấy dẫu chỉ là thầm lặng mà thôi nhưng con cảm nhận được hết. Bởi đôi khi người ta thể hiện tình yêu thương bằng tim chứ không phải bằng lời nói.

Tác giả bài viết: Na Na

Nguồn tin: Nguoiquangnam.vn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây